Nhà sử học người Mỹ - David McCullough khẳng định rằng: “Chúng ta cần những nhà lãnh đạo và không chỉ lãnh đạo chính trị. Chúng ta cần những nhà lãnh đạo trong từng lĩnh vực, từng tình huống và trong tất cả các loại tình huống. Chúng ta cần giáo dục những người trẻ tuổi của chúng ta để họ trở thành những nhà lãnh đạo. Và đáng tiếc là, điều này dường như đã lỗi thời rồi”.
McCullough, từng hai lần dành giải thưởng Pulitzer và là một khách mời truyền hình nổi tiếng, đã suy nghĩ hàng thập kỷ về vai trò của các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ. Những cuốn sách của ông như "Cây cầu vĩ đại" (The Great Bridge) đã đưa ra những bức tranh đầy sức sống, tỉ mỉ về quá khứ của Hoa Kỳ, nhắc nhở độc giả về rằng mặc dù Hoa Kỳ từng là một quốc gia rất khác biệt, nhưng những cuộc đấu tranh, tầm nhìn, và tư tưởng của những nhà sáng lập và những nhà lãnh đạo vĩ đại nhất vẫn là nguồn cảm hứng không hề đổi thay theo thời gian.
Tác phẩm của ông nhấn mạnh niềm tin sâu sắc của ông rằng dù trong những giây phút đen tối nhất của quốc gia, thì những giá trị vững chắc - niềm lạc quan, sự chăm chỉ, và sức mạnh của chí khí, nghị lực vẫn tồn tại mãi mãi.
Trong cuộc phỏng vấn gần đây với Harvard Business Online, McCullough đã mô tả những phầm chất cơ bản có thể được gọi là những phẩm chất một nhà lãnh đạo cần còn mãi với thời gian, trong đó ông đã dùng những nhà lãnh đạo trong quá khứ và đương đại Hoa Kỳ làm ví dụ. Những phẩm chất này vừa thân thuộc vừa “trẻ mãi không già” và luôn đi cùng nhau, chúng mang đến cho chúng ta một ý niệm rõ ràng về lập trường đạo đức mà những nhà lãnh đạo mẫu mực chia sẻ.
Được giáo dục về lịch sử
Bạn hiểu rõ tầm quan trọng của giáo dục lịch sử. Tại sao bạn cho rằng đối với một nhà lãnh đạo, có thứ bạn gọi là ý nghĩa lịch sử là rất quan trọng?
McCullough muốn nhắc nhở mọi người về những gì George C. Marshall từng nói. Khi được hỏi rằng ông có được hưởng một nền giáo dục tốt tại Viện Quân Sự Virginia, Marshall trả lời rằng không, “bởi vì chúng tôi không được học về lịch sử”. Ông biết rằng ý nghĩa lịch sử là cần thiết đối với bất kỳ ai muốn trở thành một nhà lãnh đạo, bởi vì lịch sử vừa về con người và vừa về nguyên nhân và hiệu quả. Nhà sử học Hoa Kỳ Samuel Eliot Morison muốn nói rằng lịch sử dạy chúng ta cách cư xử - đó là cách chúng ta nên và không nên làm trong rất nhiều các tình huống khác nhau. Lịch sử là câu chuyện về loài người. Jefferson đã đặt vấn đề trong ngay dòng đầu tiên của bản Tuyên ngôn Độc lập: “Trong quá trình diễn tiến những sự kiện của con người….”. Trọng âm nhấn mạnh luôn nhằm vào “con người”.
Lịch sử cũng cho thấy nhu cầu về phương thức lãnh đạo thay đổi như thế nào từ kỷ nguyên này sang kỷ nguyên khác, từ một nền văn hóa sang nền văn hóa khác. Các nhà lãnh đạo trong quá khứ trải nghiệm hiện tại của họ khác hoàn toàn so với cách thức chúng ta trải nghiệm hiện tại của chúng ta. Và hãy nhớ rằng, họ không có nhiều ý tưởng về cách thức mọi việc được thực hiện so với những gì chúng ta làm trong thời đại của chúng ta. Không có gì có thể từng đi đúng hướng, không có gì được quyết định trước.
Biết khai thác sự may mắn - khả năng nhìn thấy tài năng
Cương vĩ lãnh đạo cũng một phần phải đi kèm với sự may mắn. Và sự may mắn, cơ hội, bàn tay của Chúa chính là một sức mạnh thực sự trong các mối quan hệ đan xen của con người; đó là một phần của cuộc sống. Washington có thể đã bị ám sát; ông có thể đã bị ốm; ông có thể bị bắt; ông có thể đã bỏ cuộc. Bên cạnh có được sự may mắn, ông biết cách tận dụng phút giây may mắn. May mắn tạo ra cơ hội, nhưng đêm Washington trốn thoát vượt qua Sông Đông có thể là do sự chỉ dẫn của ngọn gió, sau thất bại tràn trề trong trận Brooklyn có thể ông sẽ không bao giờ thành công nếu ông không có tài năng lãnh đạo và tài năng nhìn ra khả năng của đại tá John Glover. Glover từng là một thương gia và ngư dân vùng Massachusetts, và ông biết rõ cần phải làm gì để Washington thoát hiểm.
.jpg)
Nhà lãnh đạo một phần biết tận dụng sự may mắn hay khoảnh khắc lịch sử may mắn, họ còn cần tài năng nhìn thấy những sự may mắn.
Đúng vậy. Phát hiện ra tài năng là một trong những yếu tố cần thiết của những nhà lãnh đạo vĩ đại. Washington được trời phú khả năng này ở một mức độ xuất sắc khác thường. Washington không phải là một nhà trí thức. Ông không phải là một nhà diễn thuyết thu hút sự chú ý của mọi người. Ông cũng không phải là một thiên tài quân sự. Ông là một nhà lãnh đạo bẩm sinh và là một con người liêm chính. Và ông có thể phát hiện ra khả năng khi nó không nhất thiết phải rõ ràng hiển thị. Washington không thích những người New Englanders (Người Anh mới) lắm, nhưng hai người bạn thân thiết nhất của ông lại là người New Englanders. Henry Knox - chàng trai trẻ to béo và là một nhà bán sách hoàn toàn không có kinh nghiệm ở Boston - đã có một ý tưởng rất thông minh, anh ta tới Ticonderoga, kiếm những cây súng lớn ở đó, chở chúng về Boston, và bằng cách ấy đã buộc người Anh phải rời khỏi thành phố. Và đó chính là mùa đông chết chóc. Washington không chỉ thấy ngay trước mắt rằng đó là một ý kiến rất tốt, mà ông đã nhìn thấy rằng Knox chính là người có thể làm được điều đó.
Ông đã làm điều tương tự với Nathanael Greene, một người không có chút kinh nghiệm quân sự nào và còn bị tật đi khập khiễng. Washington nhìn Greene và nghĩ rằng, đây chính là người đàn ông tốt nhất mà mình có. Thật kỳ lạ, Greene đã trở thành một nhà chiến lược và chiến thuật thậm chí tốt hơn cả Washington. Nhận diện tài năng của họ, Washington đã biết cách thức “làm việc” với hai người đàn ông xuất chúng không phù hợp với bất kỳ khuôn mẫu tiêu chuẩn nào này. Ông tạo cơ hội cho họ, nới lỏng thắt lưng cho họ và để họ làm công việc của họ.
Nhà sử học quân sự Douglas Southhall Freeman từng nói rằng công việc của ông khiến ông tin rằng lãnh đạo được cấu thành từ ba phẩm chất: “Nắm chắc vấn đề của mình, là một người đàn ông, chăm sóc những con người của bạn”.
Đặt vào thuật ngữ ngày nay, “biết rõ vấn đề của mình” có nghĩa là có chuyên môn và kinh nghiệm và biết về thứ bạn đang nói tới. Có ba thành phần quan trọng trong giáo dục: người giáo viên, sách, và sự chăm chỉ học tập. Như vậy học tập chăm chỉ là cần thiết để nắm rõ môn học của bạn. Nhưng nắm rõ vấn đề của bạn không chỉ là tích lũy thông tin. Bạn phải học cách phân tích những vấn đề, học cách làm việc thông qua chính cách làm việc đó. Bạn không học cách chơi đàn piano bằng cách ngồi đọc một cuốn sách dạy chơi đàn; mà bạn học cách chơi đàn thông qua chính việc chơi đàn. Bạn học viết bằng cách viết. Bạn học trở thành nhà lãnh đạo thông qua chính việc lãnh đạo mọi người.
Không bàn về vấn đề giới tính, “là một người đàn ông” có nghĩa là có những thuộc tính tượng trưng của sự dũng cảm - trụ cột - tính kiên cường, và sức mạnh chí khí. Bạn có phải là người có thể có niềm hi vọng khi cuộc khủng hoảng đang đạt tới đỉnh điểm không?
Có một câu chuyện về người phóng viên đi phỏng vấn mọi người về tiểu sử của Truman. Đó là khi người phóng viên cố gắng phỏng vấn càng nhiều người càng tốt, những người biết về Truman trước khi Roosevelt qua đời. Người phóng viên đã hỏi tất cả mọi người cùng một câu hỏi: “Bạn cảm thấy thế nào khi bạn biết tin Harry Truman sẽ là tổng thống?”. Không có một ngoại lệ nào cả, họ đều có cùng câu trả lời rằng: “Tôi cảm thấy tốt bởi vì tôi biết người đàn ông đó”.
Truman không phải là một người có sức thu hút, nhưng ông được thán phục và làm việc hiệu quả theo nhiều cách thức khác nhau. Ông hiểu rõ bản chất con người. Ông có một giác thông thường, và một trong những bài học lịch sử rất chắc chắn đó là giác quan thông thường không phải là tầm thường. Ông không e ngại khi những người xung quanh ông được giáo dục kỹ lưỡng hơn ông, và đó là một lý do tại sao ông có một nội các tốt nhất kể từ thời của George Washington. Quanh ông là những người được giáo dục kỹ lưỡng hơn, cao lớn hơn ông, thân quen với những công ty có quyền lực, nhưng điều đó không làm ông bận lòng. Ông biết rõ ông là ai.
“Hãy chăm sóc những con người của bạn” có nghĩa là hãy quan tâm chăm sóc nhân viên của mình. Hãy dành mối quan tâm đặc biệt cho họ. Hãy thông cảm với họ. Đối đãi tốt với họ.
Ngược lại, hãy xem xét trường hợp của Washington Roebling, người xây dựng lên cây cầu Brooklyn, người lãnh đạo dự án xây dựng lớn nhất, tham vọng nhất trong lịch sử nước Mỹ cho tới nay. Ông chỉ mới ngoài ba mươi tuổi, và với vẻ bền ngoài hay bộ dạng không hề thể hiện là một nhà lãnh đạo. Ông không phải là một nhân vật có sức lôi cuốn như người cha nổi tiếng của ông, John A.Roebling. Nhưng ông không bao giờ yêu cầu người của ông làm bất cứ việc gì mà ông không tự làm được. Ông lãnh đạo họ bằng cách làm gương và bằng cách cố gắng giải quyết vấn đề theo cách thức có lợi và hiệu quả nhất.
Sau khi lâm bệnh, Roebling chỉ được phép ở nhà riêng của ông tại Brooklyn Heights, nơi ông trực tiếp điều khiển toàn bộ dự án từ cửa số trên gác với sự giúp đỡ của người vợ.
Người viết bài này muốn thêm vào danh mục của Douglas Southall Freeman. Đó là sức mạnh của khả năng thuyết phục. Truman gọi đó là khả năng khiến mọi người làm việc họ biết cần phải làm mà không cần chỉ bảo là phải làm.
Làm sao để có thể trở thành kiểu lãnh đạo Truman này?
Bắt đầu bằng việc lắng nghe. Lắng nghe có nghĩa là đặt ra những câu hỏi tốt và lĩnh hội được những gì người nói đang nói. Lắng nghe cũng có nghĩa là nghe những gì người khác không nói.
Khi được hỏi về những ví dụ điển hình mô tả ba phẩm chất lãnh đạo ở trên, McCullough đã trả lời rằng, trước hết là cha của ông.
Cha ông điều hành một doanh nghiệp cung cấp điện ở Pittsburgh, công ty McCullough Electric. Ông đã làm việc chăm chỉ và hiểu rõ công việc của mình, và ông đã phải chống chọi với áp lực cạnh tranh không liệt từ những liên hợp doanh nghiệp lớn. Điều mà ông luôn nói đó là: “Đừng chỉ trích sự cạnh tranh. Nó chỉ phán ánh xấu về bạn mà thôi”.
Ông kể lại rằng, câu chuyện trong các bữa ăn tối của gia đình thường là: Mẹ ông sẽ hỏi cha ông rằng “Này anh, anh có giành được đơn hàng của công ty Thép Hoa Kỳ không?”, và cha ông sẽ trả lời rằng “Không em ạ”. Sau đó mẹ ông sẽ tiếp tục: “Thật tệ anh nhỉ” và cha ông đáp rằng “Người khác cũng phải kiếm sống nữa chứ em". Ông không bao giờ coi đối thủ cạnh tranh là một kẻ thù. Ông quan tâm tới người của ông. Công ty của ông rất mạnh và thành công. Thực tế công ty vẫn đang hoạt động sau hơn một trăm năm.
Một ví dụ khác đó là những nhà lãnh đạo của các tổ chức phi lợi nhuận. Rebecca Rimel, lãnh đạo Pew Charitable Trusts ở Philadenphia, bắt đầu sự nghiệp của bà bằng nghề y tá. Bà có tầm nhìn xa trông rộng. Tinh thần nhiệt huyết của bà nhanh chóng gây ảnh hưởng tới những người khác, và bà sẵn sàng chấp nhận rủi ro. Bà là hiện thân của câu ngạn ngữ cổ xưa: “Không mạo hiểm, không thu được gì cả”, và “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”. Đó là những gì các bậc tiền bối của chúng ta thường nói và rõ ràng những lời ngạn ngữ này không phải lúc nào cũng được sử dụng. Samuel Johnson từng quan sát thấy rằng chúng ta “thường có xu hướng yêu cầu được nhắc nhở hơn là được thông báo".
Dan Jordan, điều hành Tổ chức Thomas Jefferson tại Monticello, là một nhà lãnh đạo xuất sắc đã tạo ra cho Monticello một trang sử hoàn toàn khác biệt. Khi bằng chứng kiểm tra DNA cho thấy rằng Jefferson có mối quan hệ với người nô lệ Sally Hemings và là cha của những đứa trẻ với cô, Dan nói với nhân viên của ông, trích lời Jefferson, rằng họ nên “Làm theo sự thật cho dù nó có thể dẫn chúng ta tới bất kỳ nơi đâu”.
Ông nói rằng Tổ chức nên đặt niềm tin vào sự uyên bác và không nên lo ngại về chính trị hay hình ảnh của Monticello. Ông đã xây dựng một đội ngũ các chuyên gia có những nghiên cứu tỉ mỉ, kỹ càng và đưa ra một báo cáo khách quan về những phát hiện của họ. Và làm việc như ông đang làm này tất nhiên cho thấy tinh thần đạo đức nghề nghiệp cao của ông như một học giả.
Dan có một danh mục những nguyên tắc lãnh đạo. Trước hết, ông không có biểu đồ tổ chức. Cũng như Thomas Jefferson từng làm, ông tin rằng con người quan trọng hơn tờ giấy. Thứ hai, ông nói với nhân viên rằng hãy cho ông nghe tin xấu trước - ông luôn yêu cầu cần phải nói rõ sự thật tại bất kỳ thời điểm nào.
Thứ ba, ông luôn chắc chắn rằng cánh cửa của ông luôn mở và bất kỳ ai cũng có thể nói chuyện với ông về bất cứ thứ gì. Thứ tư, ông nói với nhân viên của rằng họ phải luôn luôn chịu trách nhiệm về những hành động của họ. Thứ năm, ông cho rằng bạn có thể không bao giờ có quá nhiều bạn bè. Thứ sáu, hãy biến thành công của của những người khác thành thành công của bạn. Thứ bảy, chỉ thuê những nhân viên A+. Và cuối cùng, ông tin rằng suy cho cùng, tính cách của con người là cộng gộp của tất cả những điều trên.
Trên đó là 2 phần ^^
to be contine
Theo timnhanh